Trang chủ Cuộc sống Câu chuyện cuộc sống Đôi vợ chồng già cùng cháu trai vào quán gọi 1 suất...

Đôi vợ chồng già cùng cháu trai vào quán gọi 1 suất rau + 1 suất cơm trắng ngồi 3 tiếng không về, bị chủ đuổi đi, khách bàn bên nhìn thấy và cái kết

Hôm đó là ngày trung thu, thị trấn nơi chúng tôi sống tràn ngập không khí nhộn nhịp ngày lễ hội. Gia đình tôi quyết định đi ăn ở nhà hàng thay vì dùng bữa ở nhà.

175

Hôm đó là ngày trung thu, thị trấn nơi chúng tôi sống tràn ngập không khí nhộn nhịp ngày lễ hội. Gia đình tôi quyết định đi ăn ở nhà hàng thay vì dùng bữa ở nhà.

Chúng tôi tìm kiếm một hồi, các nhà hàng sang trọng mọi khi hay ăn nay đã chật cứng người, chúng tôi đành chọn một nơi bình dân để vào.

Cả gia đình có 6 người, sau khi chọn được 10 món ăn, chúng tôi ngồi chờ đồ ăn lên.

Lúc đó, ngoài cửa đi vào một đôi vợ chồng già hơn 70 tuổi dắt theo một đứa cháu trai khoảng 4 tuổi. Hai ông bà cụ tóc đã bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, da đen rám nắng, mỗi cụ trong tay đều cầm một cây gậy chống. Đứa trẻ quần áo rách rưới, sắc mặt xanh nhợt nhạt, chắc là người ở nơi khác tới vì giọng nói của họ không giống người địa phương.

Sau khi ngồi xuống, cụ ông nói với cụ bà: “Trong túi bà còn bao nhiêu tiền?”

Bà cụ trả lời: “Sắp hết rồi, chỉ còn mấy chục nghìn thôi”.

Cụ ông nói: “Vậy chúng ta hãy ăn uống đơn giản thôi”.

Sau đó ông cụ nói với chủ quán: “Cho 1 suất rau và một suất cơm trắng”. Chủ quán ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay là trung thu mà sao 3 người chỉ ăn có rau với cơm?”.

Cụ ông: “Như thế là đủ rồi, chúng tôi thường ăn như vậy”. Cậu bé vội chen ngang: “Ông ơi, chúng ta đã mấy tuần nay không được ăn thịt rồi, cháu muốn ăn thịt, cháu muốn ăn thịt”, vừa nói đứa trẻ vừa khóc tấm tức.

(Ảnh minh họa)
Bà cụ nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé và nói: “Cháu ngoan nào, ngày mai chúng ta sẽ ăn thịt cháu nhé. Còn nữa, sau khi tìm được bố mẹ cháu, chúng ta sẽ cùng nhau ăn món mà cháu thích nhất, còn ăn cả món tôm hùm mà cháu vẫn hay kể nữa, được không?”.

Cụ bà vừa nói vừa nhìn ra xa xăm, nơi ánh trắng vằng vặc đang rọi xuống mặt đất. Đồ ăn của chúng tôi đã nhanh chóng được đưa lên, cả bàn ăn tràn ngập hương vị các món ăn thơm ngon.

Cả gia đình chúng tôi bắt đầu ăn uống rôm rả, tiếng cụng ly, chúc mừng bắt đầu cất lên không ngớt.

Mọi người cùng ăn, bữa ăn diễn ra trong không khí vui vẻ, đầm ấm tưởng như không thể kết thúc được, chúng tôi gọi thêm 1 đĩa tôm hùm. Đôi vợ chồng già và đứa cháu cũng đã bắt đầu ăn, nhưng họ ăn rất chậm, mấy cọng rau trong đĩa tưởng chừng ăn sẽ không thể hết, cơm cũng như được ăn từng hạt từng hạt một.

Cậu bé vừa ăn vừa nhìn về phía bàn ăn của chúng tôi, ánh mắt thèm thuồng của cậu bé trông thật đáng thương.

Hôm ấy cửa hàng đông khách mà họ ăn quá chậm, ngồi ăn mãi không đứng lên nên chủ quán đã tới giục họ mấy lần. “Ăn nhanh lên, chúng tôi còn phải bán cho người khác nữa chứ”.

Cụ ông nhẹ nhàng đáp: “Chờ 1 chút, chúng tôi già rồi, ăn uống không nhanh được”. Một lúc sau, chủ quán lại ra nhắc: “Ông bà gọi 1 đĩa rau mà ăn cả mấy tiếng đồng hồ, cứ ngồi thế này chúng tôi còn bán được cho ai nữa?”.

Cụ ông lại khẩn khoản: “Chờ chúng tôi 1 chút nữa thôi, sắp xong ngay đây”. Nói xong ông cụ đưa mắt nhìn lướt về phía chúng tôi.

(Ảnh minh họa)
Chúng tôi ăn từ 6 giờ tối cho tới gần 9 giờ, gần 3 tiếng đồng hồ chúng tôi mới ăn no, uống đủ và đứng dậy ra về.

Tôi ở lại thanh toán nên là người ra sau cùng, nhưng khi vừa bước ra khỏi bàn ăn, tôi nghe thấy tiếng cụ già vội vàng gọi: “Cháu, nhanh nhanh, tôm hùm này”. Cậu bé bỏ nhanh bát cơm xuống vội vàng chạy lại bàn tôi rồi cầm đồ ăn thừa trong bát cho vội vào mồm.

Bà cụ cũng chống gậy vội vàng đi tới, bà dùng chiếc túi đã chuẩn bị sẵn để cho các đồ ăn thừa vào. Nhìn ông bà cụ với cậu bé mà tôi thấy sống mũi cay cay. Sau đó, chúng tôi mới biết, hai ông bà dẫn cậu cháu trai đi tìm lại con trai, con dâu mình đã bặt vô âm tín mấy năm nay.

Con trai, con dâu cụ rời nhà đi làm thuê đã 5, 6 năm nay, để có tiền trả nợ nên họ đã đi mấy năm mà chưa về. Hai cụ và đứa bé đã đi tìm ở mấy tỉnh thành mà chưa thấy.

Sau khi thanh toán xong, tôi lấy số tiền một suất tôm hùm và 1 đĩa thịt đưa cho chủ quán, tôi bảo họ làm cho 3 người họ ăn. Chủ quán nhìn tôi không nói gì, chạy ngay vào trong bếp chuẩn bị, còn tôi đứng nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông bà cụ mà thấy thật xót xa.

Trên đường về nhà, tôi bỗng thấy mặt trăng trung thu năm nay tròn hơn, sáng hơn các trung thu trước, ánh trăng nhẹ nhàng, ấm áp rọi xuống xung quanh tôi, tôi thầm nghĩ: “Không biết đến khi nào ánh mắt cậu bé kia mới có thể tươi sáng và ấm áp như tôi đang thấy lúc này!”.

Theo ĐKN